Top 10 câu chuyện tình yêu hay nhất của Bác Hồ dành cho thiếu nhi

0
93

Với tất cả tình yêu của Chủ tịch Hồ Chí Minh dành cho người dân, Ngài dành cho trẻ em và những người trẻ tuổi với một tình yêu đặc biệt. Tình yêu thời thơ ấu của Bác không chỉ đơn giản là một cảm giác bình thường. Đó cũng là một tình cảm sâu sắc, rộng lớn xuất phát từ một chủ nghĩa nhân văn cao quý với ý thức rõ ràng rằng bạn sẽ trở thành lớp người sẽ tiếp tục sự nghiệp của tổ tiên họ trực tiếp xây dựng xã hội. hỗn hợp. Toplist.vn xin giới thiệu những câu chuyện hay nhất về tình yêu của Bác dành cho trẻ em.

Đầu tiên Lan Hương Nguyễn

Một cuộc họp bất ngờ

Một lần vào đầu mùa xuân năm 1963, sau khi tham quan cơ sở, tìm đường trở về Hà Nội, nhìn thấy ngọn đồi với những hàng cây tươi tốt, Bác nghỉ ngơi. Vào thời điểm này, giữa trưa chiều, một số người chú lấy ra những viên cơm và vừa ăn vừa ngắm cảnh.

Khi tôi ăn xong và nghỉ ngơi một lúc, tôi nghe thấy âm thanh của giọng nói lầy lội và tiếng người nói chuyện. Một vài đồng chí đi theo Bác Hồ và chạy ra ngoài tìm hàng chục trai gái ở đó, cháu cầm cỏ và vác giỏ rau, đi về phía gốc cây lớn nơi Bác Hồ nằm nghỉ. Các đồng chí an ninh báo cáo tình hình cho chú Hồ và ông mỉm cười:

– Các cậu bé đến mời họ đến đây chơi với chú Hồ, nhưng nhớ đừng sợ chúng đi. Họ vui vẻ chạy đến và tập trung thành một vòng tròn quanh tôi, mọi người đều vui mừng và hạnh phúc.

Anh trìu mến nhìn quanh phòng và hỏi:

– Bạn đang làm gì nhiều người vậy? Một cậu bé lịch sự trả lời:

– Thưa ông, khi một người bạn thấy chú Hồ ra khỏi xe, ông bảo chúng tôi đến gặp bác Hồ!

Anh cười rất vui vẻ:

-Muốn nhìn thấy nó? Nếu bạn ngồi ở đây, nếu bạn muốn xem nó, hãy xem cẩn thận.

Cả chú, cháu và chú đều đi, cười vui vẻ. Anh tiếp tục hỏi:

– Các bạn có đi học không? Có đứa trẻ nào không thể đến trường ở đây không?

– Vâng, tất cả chúng ta đều đi học.

– Điều đó tốt. Bạn có học giỏi không Có cái nào tốt không?

Nhiều em hào hứng trả lời Bác.

– Chúng tôi tốt, cậu bé tốt!

Tôi gật đầu hài lòng và yêu cầu các em hát. Họ nhìn nhau và hát bài hát "Ai yêu chú Hồ hơn tuổi thiếu niên". Vì vậy, ở giữa thiên nhiên, trời và đất, một dàn hợp xướng của các nghệ sĩ tí hon say mê biểu diễn dưới đây. Bàn tay bắt nhịp của chú Hồ yêu dấu.

Sau khi hát, Bác âu yếm nhìn các con và nói một giọng dịu dàng từ:

– Tôi cảm ơn bạn đã đến thăm Bác Hồ và hát cho tôi nghe, tôi hy vọng bạn sẽ học tập chăm chỉ, học tập tốt, vâng lời thầy cô và phụ huynh. Bây giờ tôi phải đi tiếp, chú tôi tạm biệt ở đây.


Bình luận:

Thông qua câu chuyện học hỏi và làm theo lời của Bác: Một cuộc gặp gỡ bất ngờ, chúng tôi rút ra ý nghĩa và bài học kinh nghiệm như sau:
Trong suốt cuộc đời của mình, chú Hồ yêu thương con của mọi người. Ông luôn đặc biệt chú ý đến thế hệ trẻ của đất nước. Những lời dạy và bài viết của ông dành cho trẻ em được coi là một trong những di sản vô giá của đất nước chúng ta và thế hệ trẻ:
Trẻ thích lá non trên cành.
Biết ăn Ngủ, biết học là tốt.

2 Lan Hương Nguyễn

Bác Hồ thăm vườn hoa với hàng ngàn việc tốt

Vào buổi sáng năm mới của con dê (ngày 9 tháng 2 năm 1967), Bác Hồ trở lại Tam Sơn để gặp đại diện các dân tộc Hà Bắc họp tại chùa Cẩm Ưng.

Khi xe của Bác Hồ đi vào, Nguyễn Thế Hải, học sinh lớp một, đang chơi với bạn bè.

– Bác Hồ! Bác Hồ!

– Bác Hồ trở về thăm quê hương vì hàng ngàn việc tốt.

Bọn trẻ dừng chơi, quây quần quanh xe của Bác.

Đồng chí cần một trường hợp từ ô tô bước ra nhắc nhở các em, rồi mở cửa, mời Bác xuống.

Anh mỉm cười nhìn các em và hỏi:

– Các bạn có chơi Tết không?

– Thưa ông, vâng!

– Bác ơi, năm mới, chúc bác nhiều sức khỏe, sống lâu! …

Bọn trẻ tranh nhau nói những điều đã được mong đợi từ lâu sẽ được trả lời, nhưng chúng quá lo lắng, nói không nhiều …

Bác Hồ rất vui. Sau khi nghe những lời của con, Bác nói:

– Bạn có làm một ngàn việc tốt, nhớ và làm theo những gì tôi nói không?

– Thưa Bác vâng! – Nguyễn Thế Hải đứng và nghiêm khắc đọc 5 điều Bác Hồ dạy như đọc đồng thanh trong lớp.

Tất cả đều cười. Nhưng mọi người rất vui khi Hải trả lời đúng.

Khi chú Hồ và các đồng chí của mình hướng đến chùa. Đội ngũ những đứa trẻ đáng kính đã tặng hoa cho Bác Hồ, nhận bó hoa từ Đại úy Nguyễn Toàn Thắng và trao cho các đồng chí có nhu cầu.

Bác hỏi Thắng:

– Bạn có học giỏi không? Phần thưởng của Bác đã được chưa?

– Thưa Bác vâng. Tôi đã nhận được phần thưởng của Bác hai lần: Một lần một cuốn sổ và hai quả cam một lần.

Tôi đã nhận được phần thưởng từ Bác Hồ, tôi phải giúp bạn bè học tập tốt, làm việc rất tốt … để nhiều người có thể nhận được giải thưởng của Bác, điều đó thật tốt.

  Đánh giá nhanh 3 máy giặt 10kg Electrolux tốt nhất 2019

– Thưa Bác vâng!

3 Lan Hương Nguyễn

Cho các bạn

Trước khi thiết kế nhà sàn bằng gỗ của Bác Hồ tại Phủ Chủ tịch (tầng trên có hai phòng, một phòng được sử dụng để làm việc, một phòng nghỉ. Tầng dưới là nơi Bác Hồ gặp và tiếp khách). Bác có ý kiến:

– Có nhiều khách ở nhà Hồ, thỉnh thoảng tôi phải chăm sóc nhiều đứa trẻ, nên tôi thiết kế cho anh một hàng ghế xi măng.

Vâng lời Bác, các đồng chí thiết kế hàng đó. Mỗi lần đến, tất cả đều tập trung quanh chú Hồ và chia sẻ kẹo và kẹo.

Một hôm, Bác nói với người giúp việc:

– Tôi thấy, những vị khách "tí hon" của Bác Hồ rất nhiều, để các em vui chơi, chúng phải có cảnh để chúng xem, tôi cố gắng tìm một chiếc xe tăng để nuôi cá vàng làm cảnh cho chúng.

Nghe lời Bác, người giúp việc giúp tìm một bể cá nằm ở hành lang tầng dưới của ngôi nhà sàn và thả ba con cá vàng xinh đẹp.

Hàng ngày, sau giờ làm việc, Bác thường cho cá vàng ăn. Ông đã cứu vụn bánh mì làm thức ăn cho cá. Được Bác Hồ chăm sóc, ba con cá vàng càng ngày càng lớn.

Vào mùa đông lạnh, Bác nói:

– Cá giống người, mùa đông phải giữ nhiệt độ đủ ấm. Bạn nên làm một cái nắp hồ cá để giữ ấm cho cá.

Du khách đến nhà của Bác, đặc biệt là "những vị khách nhỏ bé", rất thích ngắm nhìn bể cá vàng. Những con cá đầy màu sắc có nhiều màu sắc, tung lên, lấp lánh, bơi trong bể nước.

4 Lan Hương Nguyễn

Các con thật sạch sẽ và ngoan ngoãn!

Đầu năm 1967, Bác Hồ trở về thăm tỉnh Thái Bình. Trẻ em làng Dân chủ hát bài "Giải phóng miền Nam" để chào đón Bác. Anh ấy hỏi:

– Bạn ổn không?

– Thưa Bác vâng! Họ đều trả lời.

– Con có vâng lời bố mẹ không?

– Thưa Bác vâng!

– Trẻ em có sạch sẽ không?

– Thưa Bác vâng!

– Cho tôi thấy tay của bạn?

Đôi bàn tay xinh xắn, đưa ra trước mặt Bác Hồ. Bác gật đầu hài lòng vì cuộc sống của những đứa trẻ ở quê đã thay đổi dần theo cuộc sống của dân làng.

Những đứa trẻ sạch sẽ và ngoan ngoãn. Bác Hồ lấy kẹo và đưa cho cháu, rồi tiếp tục đi.

5 Lan Hương Nguyễn

Dành cho các bạn nhỏ

Nhớ lại khi cuộc cách mạng mới thành công, chú Hồ rất phấn khích khi nghe tiếng trống ếch nhộn nhịp, nhìn những bước chân cố gắng tỏ ra hùng vĩ, nhưng vẫn đầy sự ngây thơ của trẻ con.

Đôi khi, từ văn phòng trên một tầng cao ở phía Bắc của Chính phủ, Bác phải đứng nhìn qua vai người khác để họ không thể thấy Bác và Bác được tự do gặp họ. Trong những ngày hạnh phúc tại thời điểm đó, những đứa trẻ thường mặc quần xanh, áo sơ mi trắng và đội mũ. Tôi đứng nhìn họ rất lâu. Mọi người nghĩ gì?

Vào buổi tối, khi anh đang làm việc thì có một đứa bé hát, Bác ra hiệu dừng lại và lắng nghe. Rồi Bác hỏi:

– Thử đoán xem, bé này bao nhiêu tuổi?

– Thưa ông, năm tuổi.

– Theo Bác thì ít.

– Khi tôi hỏi các đồng chí của mình từ đài phát thanh, tôi thấy rằng Bác Hồ đã đoán tốt hơn. Không có gì khó hiểu, vì Bác đã nghe rất nhiều, nghe rất chăm chú. Và có lẽ, chỉ cần lắng nghe Bác trong khi tưởng tượng cô bé hay cậu bé đó!

Nhưng tôi vẫn không hiểu tại sao anh ta vẫn làm việc. Có lần tôi hỏi tôi có nên tắt radio không, Bác nhìn tôi chu đáo và nói:

– Để đó cho tôi. Để lắng nghe âm thanh của mọi người. Bác ở nhà, dù con khóc hay vợ, đôi khi là những lời cay nghiệt, nhưng tất cả đều là tình cảm gia đình …

6 Lan Hương Nguyễn

Hãy để họ là bậc thầy

Cũng tại nhà của Bác Hồ trong Dinh Tổng thống, có một sự kiện đáng nhớ, cho thấy sự quan tâm đặc biệt của Bác Hồ đối với trẻ em. Từ ngày 22 tháng 6 đến ngày 11 tháng 7 năm 1961, Bác Hồ dành không gian cho trẻ em để triển lãm "Trẻ em với 5 điều Bác Hồ đã dạy". Trong 20 ngày, gần mười nghìn trẻ em đã đến triển lãm và vui chơi vào mùa hè. Bác Hồ và chú Tôn đã đến nói chuyện và tham dự một bữa tiệc với 2.000 trẻ em tại lễ bế mạc vào ngày 11/7/1961.

Các đồng chí phục vụ Bác Hồ vẫn cảm thấy sôi động khi vào mùa hè năm 1961, các em đã tổ chức một cuộc triển lãm "Làm theo 5 điều Bác Hồ đã dạy" trong nhà khách của Phủ Chủ tịch.

Trung tâm của triển lãm là phòng khách lớn của ngôi nhà. Nhiều đứa trẻ lần đầu tiên đến nơi này, thích nó ở mọi nơi, chạm vào mọi nơi, vui vẻ lăn ra nhà và đến bãi cỏ.

Ca hát, cười và vang dội, đó là một lễ hội. Có đồng chí sợ loa ảnh hưởng đến các cơ quan xung quanh, nên tôi yêu cầu Bác gỡ loa, nhưng Bác nói:

– Triển lãm của bạn phải làm cho loa của bạn hạnh phúc.

Ông cũng nhắc nhở tôi rằng phải có nhiều kem, xi-rô, nước và kẹo để phục vụ trẻ em.

Thỉnh thoảng khi anh nghỉ giải lao, anh cũng đi xem bọn trẻ chơi. Một ngày nọ, chú Hồ đi bộ ở phía dưới và thấy một căn phòng có ghế dài. Ông hỏi các đồng chí của mình cái ghế để làm gì. Thưa đồng chí:

– Chú ơi, nó dành cho những đứa trẻ mệt mỏi.

  Top 5 địa danh nổi tiếng của Phú Thơ

Thấy vậy, Bác nói:

– Tại sao bạn không có giường cho họ?

Ngày hôm sau, các đồng chí triển lãm đã liên lạc với Bộ Y tế, và những chiếc ghế dài được gấp lại để nhường chỗ cho những chiếc giường xinh xắn.

Bác Hồ là như thế. Những vị khách của Bác, dù là những người nhỏ nhất, luôn được tôn trọng và chăm sóc.

7 Lan Hương Nguyễn

Tôi nhớ những chàng trai trẻ và dũng cảm ở miền Nam

Vào tháng 12 năm 1968, các anh hùng tuổi teen miền Nam đang học tập ở khu vực Tả Ngân thì một số chàng trai đã lấy xe của họ để đón họ về Hà Nội. Thực hành, Thu, Tuy nhiên, Phở, Đàn ông, Hoa … không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Trở về thủ đô ngày hôm trước, ngày hôm sau, có một chiếc ô tô đến đón và đến sân của Chủ tịch để biết rằng ông đã có thể gặp Bác Hồ.

Ngay khi bước xuống xe, chú Hồ và chú Tôn được tìm thấy đang ngồi trên băng ghế cạnh cửa. Mọi người ùa về chào hai chú.

Chú tôi nói chuyện với nhau. Rồi Bác Hồ nói:

– Chà, hãy ăn tối với hai chú!

Bữa ăn không có nhiều thịt nhưng rất ấm cúng. Các chiến binh tuổi teen ngồi ăn cùng chú Hồ và chú Tôn. Tuy nhiên, người trẻ nhất trong nhóm, người đứng đầu chỉ trốn bên cạnh bàn, đã được chú Hồ nhặt lên.

Trong khi ăn, chú tôi nói chuyện rất vui vẻ. Sau khi ăn xong, hai bác sĩ đã tặng mỗi người một bông hồng, một quả táo, một quả lê và ba cuốn sách "Một người tốt với những việc tốt".

Rồi Bác Hồ nói:

– Cả hai lại hôn nhau ở đây.

Các chiến binh đã hôn và hoàn thành hai chỉ dẫn của Bác Hồ.

– Các em đi học cố gắng học tập tốt.

Đó là tất cả cảm động. Đoàn Văn Lữ sau đó mạnh dạn nói với Bác:

– Chú, chúng tôi nghĩ hai người nên gọi chúng tôi về nhà.

Bác Hồ mỉm cười dịu dàng và nói:

– Tôi nhớ các bạn, vì vậy tôi gọi họ về nhà để họ nói chuyện với bạn.

Nghe, thực hành và chạm vào em muốn rơi nước mắt. Hai tuổi của Bác đã cao, hàng trăm ngàn việc, thế mà anh vẫn nhớ những đứa con miền Nam. Luyện tập tư duy:

"Tôi đã có thể sống ở miền Bắc, nhưng cả hai bạn vẫn lo lắng và yêu thương bao nhiêu …".

số 8 Lan Hương Nguyễn

Tập hợp với chú Hồ

Ai là người yêu Bác Hồ Chí Minh hơn trẻ con. Ai yêu Bác Hồ hơn trẻ em Việt Nam? Giáo dục

Đó là tiếng hát của các học sinh trường trung học cơ sở của Trường Âm nhạc Việt Nam (nay là Nhạc viện Hà Nội) vang dội mạnh mẽ vào ngày 1 tháng 6 năm 1969 khi họ được vinh dự thực hiện các báo cáo biểu diễn. học với chú Hồ yêu dấu lần cuối trước khi chết.

Ngày hôm đó, mặc dù sức khỏe của Bác Hồ còn yếu, tôi rất vui khi thấy họ biểu diễn violin và piano rất tốt và họ cũng biểu diễn rất tốt, rất say sưa với các đàn dân tộc truyền thống như: Sáo, thứ hai, được bầu . Tôi gọi bạn là "nghệ sĩ nhỏ", "nghệ sĩ tương lai" và sau đó hỏi:

– Bạn phải học tập tốt để phục vụ mọi người trong tương lai

Bác ôm con vào nhau, hỏi thăm nhau:

– Bạn chơi gì?

– Bố mẹ bạn làm nghề gì?

Khi họ giới thiệu anh với cây đàn guitar thập lục phân và đàn tam thập lục, anh cười và nói:

Tôi có tiếng nói của mình, tại sao bạn không gọi nó là guitar 16 dây và 36 dây?

Từ đó trở đi, hai cây đàn piano này được đặt một cái tên đơn giản theo ngôn ngữ dân tộc mà Bác Hồ hướng dẫn và mỗi lần nhắc đến tên này, họ đều nhớ đến Bác Hồ.

Sau mỗi màn trình diễn, Bác vỗ tay rất to và nói:

– Mọi người vỗ tay reo hò chào mừng bạn chơi piano tốt!

Khi chia sẻ kẹo cho các em, Bác nói:

– Cho tôi thêm một lần nữa cho em út.

Và chơi đùa với chú Hồ, có những đứa cháu trong thành phố, con của cán bộ, công nhân, nông dân, và các dân tộc miền núi ở cả miền Bắc và miền Nam.

9 Lan Hương Nguyễn

Táo Hồ

Năm 1946, Bác Hồ sang Pháp đàm phán với Chính phủ Pháp về các vấn đề liên quan đến vận mệnh của đất nước. Thị trưởng Paris đã tổ chức một bữa tiệc hoành tráng để chiêu đãi Bác. Khi anh ta rời đi, anh ta lấy một quả táo từ bàn của mình vào túi. Mọi người đều bất ngờ và tò mò trước cử chỉ đó của Bác Hồ.

Đi đến cửa, Bác thấy rất nhiều người Việt ở nước ngoài và người Pháp đứng ra đón Bác. Thấy mẹ bế con, Bác tiến lại gần, giơ tay bế con. Lúc đó, Bác rút ra một quả táo từ trong túi của mình. Mẹ cô và những người đi cùng khác đã rất cảm động trước tình yêu của người trẻ tuổi của Bác.

Ngày hôm sau, câu chuyện về "quả táo của Bác" đã được các tờ báo Pháp đăng trên trang nhất. Tờ báo cũng đưa tin rằng khi cô gái nhận được quả táo, cô đã giữ nó trong tay. Khi về đến nhà, tôi để quả táo trên bàn. Cha mẹ cô nói: "Ăn đi, kẻo sẽ hư, không ăn được." Nhưng tôi chắc chắn không ăn. Cô nói: "Đó là quả táo của Bác Hồ đối với tôi, tôi sẽ giữ nó trong một thời gian dài như một món quà lưu niệm."

  Làm thế nào để không để người khác tìm thấy Facebook của bạn

Bình luận:

Anh ấy không chỉ yêu trẻ em trong nước, anh ấy còn dành tình yêu to lớn cho trẻ em trên khắp năm châu. Và những đứa trẻ trên khắp năm châu cũng thể hiện tình yêu to lớn dành cho Bác.

mười Lan Hương Nguyễn

Bác Hồ với trẻ mồ côi ở trại Kim Đồng

Trong chuyến thăm trại trẻ mồ côi Kim Đông, Bác thấy rằng cổng trại được phủ bằng dây thép gai, trông rất khó chịu, Bác nhẹ nhàng nói với cán bộ phụ trách nhưng rất thâm nhập.

Đây là một nơi để nuôi dưỡng và chăm sóc trẻ mồ côi, và tại sao các chú và hàng rào dây thép gai như nhà tù này

Người phụ trách

Thưa ông, đây là tài sản của thời xưa.

Tôi không đồng ý, các bạn phải loại bỏ dây thép gai này ngay lập tức. Chế độ cũ tập hợp bạn ở đây, chúng tôi phải nâng cao chúng cho tương lai của bạn. Tôi đã đi đến mọi phòng ăn, phòng khách và phòng học nơi những đứa trẻ sống. Bác khen gọn gàng ngăn nắp, sạch sẽ nhưng vẫn khó không

Các chú trả lời.

Chỗ ở của bạn vẫn chật chội, Bác ạ. Bác chỉ cười

Anh chỉ nói một phần nhỏ. Đối với trẻ mồ côi, điều tuyệt vời nhất là bù đắp cho tình yêu. Những đứa trẻ không có cha, mẹ, các cô gái, chú ở đây là bố của bạn, mẹ của bạn. Các cô dì nuôi phải dạy con làm mẹ, làm cha, cư xử và chăm sóc chúng.

Tôi thấy ở đây, đối với trẻ em cũng có vẻ "doanh trại", thiếu gia đình ấm cúng. Đó là quyền để dạy họ phải có kỷ luật, sống theo trật tự và kỷ luật. Nhưng đừng để họ đánh mất sự hồn nhiên, niềm vui và hạnh phúc của họ. Đừng biến họ thành "những ông già nhỏ bé". Thưa quý vị, làm thế nào để họ thấy rằng Trại Kim Dong là gia đình của họ, hãy rời xa họ khi họ nhớ, trong khi họ hạnh phúc ở nhà thì họ vui vẻ. Nếu đó là trường hợp, cần phải rào hàng rào thép gai, bảo vệ nghiêm ngặt với họ là gì?

Bác hỏi

Những đứa trẻ nghèo không nhiều.

Vâng, có nhiều Bác

Bao nhiêu là nhiều hơn

Trong khi người quản lý vẫn còn bối rối, Bác liền nói.

Người quản lý phải biết từng đứa trẻ. Chỉ sau đó giảng dạy có thể có kết quả tốt. Bác nói với chú Thuận rằng tôi có thể gặp con trai yếu nhất trong trại

Quốc đứng khoanh tay trước mặt Bác Hồ và cúi xuống vuốt nhẹ tóc tôi. Anh ấy hỏi:

– Tên bạn là gì?

– Thưa anh, tôi tên là Quốc loi ạ! Bác nhìn tôi, sợ:

– Ai cho bạn cái tên đó?

– Vâng, bạn đã gọi cho tôi.

– Sao anh gọi em là Quốc Lui?

– Chú … cháu … cháu thường trốn khỏi trại. Tôi đi qua hàng rào và vào các con hẻm.

– Tại sao bạn không ở trong trại và trốn thoát?

– Chú … ở trong trại rất vất vả.

– Khổ lắm?

– Chúng tôi bị giới hạn mọi thứ.

– Bạn có thể cho tôi biết sự nghiêm khắc?

Quốc nhìn Bác Hồ mà nước mắt lưng tròng và nghẹn lời.

Bác xoa đầu tôi, Bác hiểu hết, dù chưa nói gì tôi muốn nói với Bác, Bác khuyên Quốc: "Từ nay, tôi phải cố gắng từ bỏ cái tên" xui xẻo ", giữ lại tên của Quốc … ". Nước mắt thậm chí còn khó hơn trên má của Quốc.

Bác Hồ nắm tay Quốc và đi đến trại nơi ông đang tập trung để chờ Bác Hồ.

Tôi thân ái kể cho các em nghe một số ví dụ điển hình về trẻ em trong cuộc chiến chống Pháp, những tấm gương tốt về trẻ em ở Liên Xô và các nước khác. Bọn trẻ không cầm được nước mắt khi nghe anh nói về thời thơ ấu của Bác, anh đã từng thèm một món đồ chơi, ước có một bộ trang phục mới để mặc cho Tết. Ông cũng có một người mẹ mồ côi từ chín đến mười tuổi. Bác phải bế tôi đi xin sữa sau ngày mẹ tôi qua đời.

Ông khuyên các con như ông nói với tôi:

– Con cái phải vâng lời các cô gái, chú phụ trách. Trẻ em phải tốt, trung thực, lịch sự với người lớn, tôn trọng người già và giúp đỡ người tàn tật. Càng nhiều đứa trẻ trong một nhóm với nhau phải yêu nhau như anh em ruột thịt. Và phải dũng cảm sửa chữa những khiếm khuyết, những thói quen xấu để lớn lên trở thành chủ nhân của đất nước, đừng để mình trở thành gánh nặng của xã hội …

Sau đó ông nói:

– Bạn có hứa sẽ làm những gì tôi nói không?

Một tiếng "có" vang lên, đều và mạnh mẽ. Tôi còn nói với bạn rằng, theo tấm gương dũng cảm của liệt sĩ Kim Đồng trong học tập và rèn luyện, những người đạt được kết quả tốt, sẽ được báo cáo với Bác Hồ và sẽ được thưởng một phần thưởng. Và Bác hẹn thân mật: "Nếu cả trại có tiến bộ lớn, anh vẫn sẽ đến thăm em nhiều lần".

Hôm đó, Bác để lại nhiều quà để chia sẻ với các con. Nhận quà từ Bác Hồ, nhiều trẻ em không ăn hoặc mang đi làm quà lưu niệm.

Từ ngày đó trong mắt mỗi đứa trẻ, tôi rất vui khi nhận được những món quà của Bác. Quốc không còn mạo hiểm ra khỏi trại nữa mà giữ gìn bản thân như lưu giữ những ký ức về những món quà của Bác Hồ trong lòng.